KHOÁ TU “TRỞ VỀ CHỐN BÌNH YÊN”- ÂM VANG CỦA TÌNH THƯƠNG VÀ LÒNG BIẾT ƠN.

Đêm xuống nhẹ nhàng trên mái chùa Phúc Lạc, ngày 26/6/2025. Trong không gian thiền đường ấm áp, ánh nến lung linh hắt những bóng hình lặng lẽ lên tường gỗ. Từng làn khói trà mỏng manh bay lên, hòa vào không khí tĩnh tại. Đêm thiền trà không chỉ là thưởng thức hương vị trà, mà là hành trình trở về với bản thể, nơi mỗi người có thể buông bỏ gánh nặng đời thường để tìm lại sự bình an trong tâm hồn.

Mở đầu buổi tối, tiếng chuông ngân nga xé tan màn im lặng. Cả không gian như lắng đọng trong khoảnh khắc thiêng liêng khi mọi người cùng chắp tay hướng về miền Trung ruột thịt – nơi những mảnh đời còn đang oằn mình sau cơn thịnh nộ của thiên nhiên. Những giọt nước mắt âm thầm rơi xuống lòng bàn tay khép nép, thấm đẫm nỗi đau đồng loại. Trong phút chốc ấy, ranh giới giữa người quen kẻ lạ bỗng trở nên mong manh đến lạ, chỉ còn lại sự đồng điệu của những trái tim biết rung cảm trước nỗi đau nhân thế.

Từng người chậm rãi nâng chén trà lên. Hơi nóng bốc lên mơn man đôi môi, vị chát đầu lưỡi rồi dần chuyển sang ngọt hậu nơi cổ họng – tựa như hành trình cuộc đời, khổ đau rồi cũng ngọt ngào. Tiếng nước sôi ùng ục trong ấm trà đất, tiếng lá khô xào xạc ngoài hiên, tất cả hòa thành bản giao hưởng của sự tĩnh tại.

Và rồi, những câu chuyện bắt đầu tuôn chảy như dòng suối mùa thu. Có người kể về những đêm dài vật vã với đống sách vở, khi áp lực thành tích đè nát những ước mơ thuở bé. Có người giọng thổ lộ nỗi sợ làm thất vọng cha mẹ khi loay hoay giữa những ngày mất định hướng. Đâu đó, giọng nói nghẹn ngào của chàng trai trẻ khi nhắc đến bữa cơm gia đình – nơi tiếng tivi luôn át cả những lời hỏi thăm.

Những tâm sự ấy, thường ngày bị kìm nén sau nụ cười giả tạo, giờ đây được trải ra dưới ánh sáng chân thành của sự lắng nghe. Không có lời khuyên sáo rỗng, không có sự phán xét, chỉ có những cái gật đầu đồng cảm, những ánh mắt thấu hiểu. Đôi khi, điều con người cần không phải là giải pháp, mà đơn giản chỉ là được nói ra, được thấy mình không đơn độc.

Cuối buổi, khi chén trà đã vơi, mọi người cùng ngồi yên lặng lắng nghe tiếng chuông chùa văng vẳng. Trong khoảnh khắc ấy, bình yên không còn là khái niệm xa vời. Nó hiện hữu trong hơi thở nhẹ nhàng, trong vị ngọt hậu của trà, trong sự ấm áp của những bàn tay nắm lấy nhau. Đêm thiền trà khép lại, nhưng dư vị của nó còn đọng mãi. Để lại lòng người với tâm hồn nhẹ nhàng hơn, bởi đã tìm thấy điều giản dị mà sâu sắc: Bình yên không phải là nơi không có sóng gió, mà là khả năng giữ tâm tĩnh lặng giữa nhưng sóng gió cuộc đời. Và đôi khi, tất cả những gì ta cần, chỉ là một chén trà ấm, một không gian yên tĩnh, và những trái tim biết lắng nghe.

Quên đi lo lắng ở đời,

Về đây bên Phật thảnh thơi cõi lòng.

Tranh đua được mất hoá không,

An nhiên tự tại thong dong nhẹ nhàng.

– Sư Phụ – Trụ Trì Đại Đức Thích Tâm Thành –

Hình ảnh ghi nhận :

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *