<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Những chuyện vãng sanh Archives - Chùa Phúc Lạc</title>
	<atom:link href="https://chuaphuclac.com/chuyen-muc/tin-tuc/phap-mon-niem-phat/nhung-chuyen-vang-sanh/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://chuaphuclac.com/chuyen-muc/tin-tuc/phap-mon-niem-phat/nhung-chuyen-vang-sanh/</link>
	<description></description>
	<lastBuildDate>Sat, 11 Apr 2026 16:18:02 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.8.3</generator>

<image>
	<url>https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2024/08/logo-150x150.png</url>
	<title>Những chuyện vãng sanh Archives - Chùa Phúc Lạc</title>
	<link>https://chuaphuclac.com/chuyen-muc/tin-tuc/phap-mon-niem-phat/nhung-chuyen-vang-sanh/</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>🌸 PHÁP HỘI QUÁN ÂM – CHÙA PHÚC LẠC 🌸</title>
		<link>https://chuaphuclac.com/%f0%9f%8c%b8-phap-hoi-quan-am-chua-phuc-lac-%f0%9f%8c%b8/</link>
					<comments>https://chuaphuclac.com/%f0%9f%8c%b8-phap-hoi-quan-am-chua-phuc-lac-%f0%9f%8c%b8/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[chuaphuclac]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 11 Apr 2026 16:18:02 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Ánh sáng phật pháp]]></category>
		<category><![CDATA[Hoạt động phật sự]]></category>
		<category><![CDATA[Những chuyện vãng sanh]]></category>
		<category><![CDATA[Tin tức]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://chuaphuclac.com/?p=6816</guid>

					<description><![CDATA[<p>CHÙA PHÚC LẠC trang nghiêm tổ chức Pháp hội Quán Âm, đại chúng vân tập lễ lạy 12 hạnh nguyện của Bồ Tát, nhất tâm xưng niệm danh hiệu Ngài. Đồng thời dâng những ngọn đèn tâm nguyện, cầu cho gia đạo bình an, chúng sinh an lạc, hương linh cửu huyền thất tổ siêu...</p>
<p>The post <a href="https://chuaphuclac.com/%f0%9f%8c%b8-phap-hoi-quan-am-chua-phuc-lac-%f0%9f%8c%b8/">🌸 PHÁP HỘI QUÁN ÂM – CHÙA PHÚC LẠC 🌸</a> appeared first on <a href="https://chuaphuclac.com">Chùa Phúc Lạc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<div dir="auto">CHÙA PHÚC LẠC trang nghiêm tổ chức Pháp hội Quán Âm, đại chúng vân tập lễ lạy 12 hạnh nguyện của Bồ Tát, nhất tâm xưng niệm danh hiệu Ngài. Đồng thời dâng những ngọn đèn tâm nguyện, cầu cho gia đạo bình an, chúng sinh an lạc, hương linh cửu huyền thất tổ siêu sinh tịnh cảnh.</div>
<div dir="auto">Nam mô Đại Từ Đại Bi Linh Cảm Ứng Quán Thế Âm Bồ Tát <span class="html-span xexx8yu xyri2b x18d9i69 x1c1uobl x1hl2dhg x16tdsg8 x1vvkbs x3nfvp2 x1j61x8r x1fcty0u xdj266r xat24cr xm2jcoa x1mpyi22 xxymvpz xlup9mm x1kky2od"><img decoding="async" class="xz74otr x15mokao x1ga7v0g x16uus16 xbiv7yw" src="https://static.xx.fbcdn.net/images/emoji.php/v9/t80/1/16/1f64f.png" alt="🙏" width="16" height="16" /></span></div>
<div dir="auto">Từ quang soi lối mê lầm</div>
<div dir="auto">Bi tâm cứu khổ âm thầm độ sinh</div>
<div dir="auto">Lắng nghe muôn nỗi nhân tình</div>
<div dir="auto">Đưa thuyền giác ngộ, vượt ghềnh tử sinh.</div>
<div dir="auto"><span class="html-span xexx8yu xyri2b x18d9i69 x1c1uobl x1hl2dhg x16tdsg8 x1vvkbs x3nfvp2 x1j61x8r x1fcty0u xdj266r xat24cr xm2jcoa x1mpyi22 xxymvpz xlup9mm x1kky2od"><img decoding="async" class="xz74otr x15mokao x1ga7v0g x16uus16 xbiv7yw" src="https://static.xx.fbcdn.net/images/emoji.php/v9/t4e/1/16/1fab7.png" alt="🪷" width="16" height="16" /></span>Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát<span class="html-span xexx8yu xyri2b x18d9i69 x1c1uobl x1hl2dhg x16tdsg8 x1vvkbs x3nfvp2 x1j61x8r x1fcty0u xdj266r xat24cr xm2jcoa x1mpyi22 xxymvpz xlup9mm x1kky2od"><img decoding="async" class="xz74otr x15mokao x1ga7v0g x16uus16 xbiv7yw" src="https://static.xx.fbcdn.net/images/emoji.php/v9/t80/1/16/1f64f.png" alt="🙏" width="16" height="16" /></span></div>
<div dir="auto">Hình ảnh ghi nhận:</div>
<div dir="auto"><img fetchpriority="high" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-6817" src="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/661415534_1288007316788510_7725162488693057766_n.jpg" alt="" width="600" height="400" srcset="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/661415534_1288007316788510_7725162488693057766_n.jpg 600w, https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/661415534_1288007316788510_7725162488693057766_n-300x200.jpg 300w" sizes="(max-width: 600px) 100vw, 600px" /> <img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-large wp-image-6818" src="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/661738316_1288007750121800_5014884723650258699_n.jpg" alt="" width="600" height="400" srcset="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/661738316_1288007750121800_5014884723650258699_n.jpg 600w, https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/661738316_1288007750121800_5014884723650258699_n-300x200.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 600px) 100vw, 600px" /> <img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-large wp-image-6819" src="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/662658940_1288007800121795_5220300460886815569_n.jpg" alt="" width="600" height="400" srcset="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/662658940_1288007800121795_5220300460886815569_n.jpg 600w, https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/662658940_1288007800121795_5220300460886815569_n-300x200.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 600px) 100vw, 600px" /> <img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-large wp-image-6820" src="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/663120530_1288008266788415_6028066004654268842_n.jpg" alt="" width="600" height="400" srcset="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/663120530_1288008266788415_6028066004654268842_n.jpg 600w, https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/663120530_1288008266788415_6028066004654268842_n-300x200.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 600px) 100vw, 600px" /> <img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-large wp-image-6821" src="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/663254142_1288007893455119_1545830648740226128_n.jpg" alt="" width="600" height="400" srcset="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/663254142_1288007893455119_1545830648740226128_n.jpg 600w, https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/663254142_1288007893455119_1545830648740226128_n-300x200.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 600px) 100vw, 600px" /> <img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-large wp-image-6822" src="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/663264524_1288007953455113_1249929430696108266_n.jpg" alt="" width="600" height="400" srcset="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/663264524_1288007953455113_1249929430696108266_n.jpg 600w, https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/663264524_1288007953455113_1249929430696108266_n-300x200.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 600px) 100vw, 600px" /> <img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-large wp-image-6823" src="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/663291859_1288008156788426_3626014323644477253_n.jpg" alt="" width="600" height="400" srcset="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/663291859_1288008156788426_3626014323644477253_n.jpg 600w, https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/663291859_1288008156788426_3626014323644477253_n-300x200.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 600px) 100vw, 600px" /> <img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-large wp-image-6824" src="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/665890126_1288008140121761_7987537957224538458_n.jpg" alt="" width="600" height="400" srcset="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/665890126_1288008140121761_7987537957224538458_n.jpg 600w, https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/665890126_1288008140121761_7987537957224538458_n-300x200.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 600px) 100vw, 600px" /> <img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-large wp-image-6825" src="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/666541980_1288007753455133_8541631471315051880_n.jpg" alt="" width="600" height="400" srcset="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/666541980_1288007753455133_8541631471315051880_n.jpg 600w, https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/666541980_1288007753455133_8541631471315051880_n-300x200.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 600px) 100vw, 600px" /> <img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-large wp-image-6826" src="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/667734920_1288008186788423_5054256692063174636_n.jpg" alt="" width="600" height="400" srcset="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/667734920_1288008186788423_5054256692063174636_n.jpg 600w, https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/667734920_1288008186788423_5054256692063174636_n-300x200.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 600px) 100vw, 600px" /> <img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-large wp-image-6827" src="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/668062916_1288008030121772_8245979359393926774_n.jpg" alt="" width="600" height="900" srcset="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/668062916_1288008030121772_8245979359393926774_n.jpg 600w, https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/668062916_1288008030121772_8245979359393926774_n-200x300.jpg 200w" sizes="auto, (max-width: 600px) 100vw, 600px" /> <img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-large wp-image-6828" src="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/668095932_1288007693455139_4890989371715691291_n.jpg" alt="" width="600" height="400" srcset="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/668095932_1288007693455139_4890989371715691291_n.jpg 600w, https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/668095932_1288007693455139_4890989371715691291_n-300x200.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 600px) 100vw, 600px" /> <img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-large wp-image-6829" src="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/669088478_1288007823455126_834758087285366937_n.jpg" alt="" width="600" height="400" srcset="https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/669088478_1288007823455126_834758087285366937_n.jpg 600w, https://chuaphuclac.com/wp-content/uploads/2026/04/669088478_1288007823455126_834758087285366937_n-300x200.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 600px) 100vw, 600px" /></div>
<p>The post <a href="https://chuaphuclac.com/%f0%9f%8c%b8-phap-hoi-quan-am-chua-phuc-lac-%f0%9f%8c%b8/">🌸 PHÁP HỘI QUÁN ÂM – CHÙA PHÚC LẠC 🌸</a> appeared first on <a href="https://chuaphuclac.com">Chùa Phúc Lạc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://chuaphuclac.com/%f0%9f%8c%b8-phap-hoi-quan-am-chua-phuc-lac-%f0%9f%8c%b8/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Sư Bà Như Phụng vãng sanh lưu xá lợi</title>
		<link>https://chuaphuclac.com/su-ba-nhu-phung-vang-sanh-luu-xa-loi/</link>
					<comments>https://chuaphuclac.com/su-ba-nhu-phung-vang-sanh-luu-xa-loi/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[chuaphuclac]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 24 Mar 2020 02:45:39 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Những chuyện vãng sanh]]></category>
		<category><![CDATA[Pháp môn niệm phật]]></category>
		<category><![CDATA[Tin tức]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chuaphuclac.com/?p=1010</guid>

					<description><![CDATA[<p>Được Phật A Di Đà gia hạn sống thêm 5 năm. Sư Bà Thích Như Phụng thấy Phật, thấy cả cảnh giới Tây Phương Cực Lạc và được chết trong mùi thơm đúng như ước nguyện. NHƯ Lai trưởng tử trụ Ta bà,PHỤNG sự nhân quần dĩ lợi tha,TÂY xứ phu tòa quy bỉ ngạn,HƯNG Thiền châu kết độ hà...</p>
<p>The post <a href="https://chuaphuclac.com/su-ba-nhu-phung-vang-sanh-luu-xa-loi/">Sư Bà Như Phụng vãng sanh lưu xá lợi</a> appeared first on <a href="https://chuaphuclac.com">Chùa Phúc Lạc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<p> Được Phật A Di Đà gia hạn sống thêm 5 năm. Sư Bà Thích Như Phụng thấy Phật, thấy cả cảnh giới Tây Phương Cực Lạc và được chết trong mùi thơm đúng như ước nguyện. <br><strong>NHƯ</strong> Lai trưởng tử trụ Ta bà,<br><strong>PHỤNG</strong> sự nhân quần dĩ lợi tha,<br><strong>TÂY</strong> xứ phu tòa quy bỉ ngạn,<br><strong>HƯNG</strong> Thiền châu kết độ hà sa,<br><strong>NI </strong>đồ phổ nhuận Tôn Sư đức,<br><strong>TRƯỞNG</strong> ấu đồng triêm pháp lục hòa,<br><strong>MINH</strong> hiển từ tâm hành lục độ,<br><strong>CẢNH</strong> huyền cao chiếu nhứt thiền gia. <br>            Tháng 10 năm 2002, chúng tôi có việc phải về Việt Nam, trong thời gian mười ngày bên đó, chúng tôi được nghe quý Sư và Phật tử thường nhắc về hạnh tu của Sư Bà Như Phụng. Chúng tôi rất muốn được đến thăm Sư Bà nhưng vì lý do đặc biệt khiến chúng tôi không thể rời khỏi nhà. Sau khi trở về bên này, trong câu chuyện tham khảo ý kiến với Bác Tịnh Hải về vấn đề vãng sanh, chúng tôi có trình bày với bác rằng: “Dựa theo sách Những Chuyện Vãng Sanh Lưu Xá Lợi của bác, cháu nghĩ tại Sa Đéc sẽ có hai vị cao tăng Ni sau này sẽ vãng sanh lưu Xá lợi”. Dự đoán ấy nay đã trở thành sự thật!<br><br>         Mấy tuần trước, chúng tôi được gia đình cho biết, Sư Bà Như Phụng đã thị tịch và để lại rất nhiều xá lợi. Chúng tôi liền báo tin cho Bác Tịnh Hải rõ, bác yêu cầu chúng tôi liên lạc về Sa Đéc để thu thập hình ảnh và bài tiểu sử của Sư Bà do liên hữu Thiện Thành gởi qua, chúng tôi đã liên lạc trực tiếp với Sư cô Thích nữ Như Hiền thuộc chùa Tây Hưng để xin thêm những chi tiết về công hạnh tu tập và trường hợp vãng sanh của Sư Bà.<br><br>         Sư Bà Thích nữ Như Phụng tự Diệu Thành, pháp hiệu Giác Mỹ, sinh năm 1911 tại làng Tân Vĩnh Hòa, Quận Châu Thành, tỉnh Sa Đéc. Là đệ tử xuất gia của Hòa Thượng Thích Vạn Ân thuộc dòng Lâm Tế đời thứ 41. Thân phụ là cụ Phạm Văn Lắm, người rất hiền hòa phúc hậu, thân mẫu là bà cụ Huỳnh Thị Trúc, một người mẹ đảm đang đức hạnh. Sư Bà là con thứ sáu trong gia đình có tám anh chị em và là chị của cố Ni Trưởng Thích nữ Như Lan, trụ trì chùa Thanh Thiền ở Sa Đéc và Ni Trưởng Thích nữ Như Hiếu, đương kiêm trụ trì chùa Tây Hưng. <br><br><br>          Thuở thiếu thời, Sư Bà thường xuyên lui tới chùa Tây Hưng, tụng kinh niệm Phật, công quả sớm hôm và quy y Tam Bảo. Càng ngày Sư Bà nhận thức sâu sắc về cuộc đời giả tạm, khổ nhiều hơn vui, từ đây chí xuất trần tu thiện pháp càng mãnh liệt. Khi duyên lành đã sẵn đủ, lại được sự chấp thuận của song thân, Sư Bà lên đường tầm sư học đạo. Năm 1929, lúc vừa tròn 19 tuổi, Sư Bà đến chùa Tây Hưng cầu Hòa Thượng Thích Vạn Ân xin được thế phát xuất gia tu học. Tháng 11 năm 1945, Hòa Thượng Bổn sư viên tịch, Sư Bà được giao phó trọng trách. <br><br>Sư Bà chuyên tu theo pháp môn niệm Phật A Di Đà. Thuở ban đầu, ngay sau khi xuất gia, Sư Bà niệm Tam Thiên Phật, rồi Vạn Phật, Ngũ Bách, tụng Sám Hối Hồng Danh, nhưng về sau Sư Bà chỉ niệm thánh hiệu “A Di Đà Phật”. Ngay cả khi Sư Bà kết hạt chuỗi bo bo, mỗi hạt bo bo là một biến “A Di Đà Phật”.<br><br>Công phu niệm Phật của Sư Bà không bao giờ dãi đãi, thời khóa niệm Phật hàng ngày bắt đầu từ 2 đến 4 giờ sáng; 7 đến 9:30 giờ; 2 đến 4 giờ chiều; 5:30 đến 7 giờ tối. Sư Bà ngọ trai lúc 12 giờ trưa và sau đó tụng Kinh A Di Đà, việc này Sư Bà đã thực hành nghiêm chỉnh ngay từ lúc mới xuất gia.<br><br>Sư Bà đã niệm Phật miên mật như thế trong suốt thời gian dài làm cho chúng tôi nhớ đến lời dạy của Ngài Ngẫu Ích Trí Húc Đại Sư mà Hòa Thượng Minh Tâm đã ghi trong Lời Bạt của sách Những Chuyện Niệm Phật Vãng Sanh Lưu Xá Lợi: “Đời mạt pháp, ức vạn người tu hành, ít có một người đắc đạo. Chỉ còn nhờ phép Niệm Phật mới được độ thoát. Than ôi, nay chính là đời mạt pháp rồi mà bỏ pháp môn niệm Phật này thì còn pháp môn nào tu học được nữa”. Vì vậy trường hợp vãng sanh lưu lại Xá lợi của Sư Bà Như Phụng đối với hành giả chuyên tu theo pháp môn Niệm Phật chắc cũng không có gì ngạc nhiên. <br>Ngoài công phu niệm Phật, Sư Bà đã thực hành hạnh của Bồ Tát mà ít có người làm được. Như trên đã nói, Sư Bà kết chuỗi bo bo, mỗi hạt là một biến “A Di Đà Phật”, mỗi ngày kết hai tràng để tặng cho chúng sanh Phật tử, nguyện của Sư Bà là mong cho mọi người đều niệm Phật. Sư Bà phát năm cầu nguyện khi thí chuỗi là: <br><br><em>Cầu cho Phật tử dồi sào sức khỏe<br>Cầu cho người niệm Phật tài vật đầy đủ<br>Chí niệm thường tinh tấn<br>Thực hành hạnh nguyện Bồ Tát<br>Khi bỏ thân được vãng sanh Cực Lạc.</em><br><br>Ngày nay nhiều Phật tử ở hải ngoại có dịp về thăm lại chùa Tây Hưng vẫn thường nhớ đến những tràng chuỗi bằng hạt bo bo và ao ước có được xâu chuỗi như thế để tưởng Phật, niệm Phật.<br><br>Với tâm nguyện cứu độ chúng sanh, phát nguyện cầu siêu cho chư hương linh được siêu sanh lạc quốc, Sư Bà đã bỏ ra bốn năm trời, cứ vào mùa Thanh Minh, thường đến hết nghĩa trang này lại qua nghĩa địa khác để trì chú Tán Sa cho hương linh, mỗi phần mộ ba vòng. Năm 1948, Sư Bà cùng với Sư Bà viện chủ chùa Thiền Quang ở Sài Gòn tổ chức kỳ siêu, vớt vong bằng giàn Thủy Lục, trong đêm các Ngài tụng Kinh Địa Tạng, niệm Hồng danh “A Di Đà Phật” để hồi hướng cho chư hương linh.<br><br>Sau đó Sư Bà nhập thất ba năm. Trong thời kỳ nhập thất này, Sư Bà rất ít nói chuyện, thị giả hay Phật tử chỉ mang thức ăn vào thất rồi trở ra. Sư Bà chú tâm vào việc tụng Kinh niệm Phật để hồi hướng cho hương linh các chiến sĩ trận vong, đồng bào tử nạn.<br><br>Năm 1964, Sư Bà lại nhập thất tịnh tu ba năm, tiếp tục nhứt tâm niệm Phật và tụng Kinh để hồi hướng cho ngôi Tam Bảo sung túc, huynh đệ tu hành tinh tấn, đàn na hưng thịnh. Và trong suốt thời gian sau này, Sư Bà vẫn thường xuyên nhập thất niệm Phật. <br><br>Năm vừa qua, thấy tuổi hạc đã cao, Sư Bà phát nguyện trước chư Phật: “Con nay đã trên 90 tuổi rồi sao lại chưa đi, nếu như thọ mạng chưa dứt, xin chư Phật cho con ở lại thế gian 5 năm nữa để con gieo trồng bo bo, kết chuỗi hầu khuyến khích Phật tử niệm Phật”. Mấy hôm sau, bên tai Sư Bà nghe có tiếng nói: “Thôi, mãn nguyện rồi, con nên đi đi”. Ở đây, Sư Bà xin thêm 5 năm nữa, chúng tôi vẫn thắc mắc, không rõ trước kia Sư Bà có nguyện gì nữa không, nếu là có thì có thể đã có sự cảm ứng đạo giao mà Sư Bà thường ít nói nên không ai biết được chăng ?<br><br>Sư Cô Như Hiền có kể lại, là cách đây gần một năm, khi ngồi trước chánh điện niệm Phật, Sư Bà ngửi được mùi hương thơm phảng phất rất là dễ chịu và nhìn thấy được cảnh giới tốt đẹp với những thứ cỏ lạ đều đặn, thẳng tấp trên cát mịn màng, thoáng xa xa người người lui tới trong y phục đẹp, trang nhã và lịch sự nhưng Sư Bà chưa được vào cảnh giới đó. Bỗng chốc Sư Bà nhớ ra là mình đang niệm Phật và đang ngồi ở chánh điện.  <br><br>Những giờ phút sau cùng của đời người, trước khi được về với Phật, Sư Bà rất tỉnh táo, vui vẻ, hay hỏi han vuốt ve các Phật tử tới viếng thăm. Sanh tiền Sư Bà thường nguyện với Đức Phật A Di Đà, xin “được chết thơm”, xin đến lúc lâm chung được ra đi nhẹ nhàng, tinh thần minh mẫn. Nay nguyện của Sư Bà đã được thành tựu như ý. <br><br>Sư Cô Như Hiền nhớ lại lần thân bệnh vào năm trước, đôi lúc Sư Bà còn kêu than đau đớn nhưng lần sau cùng này, Sư Bà không kêu rên hay than đau và luôn luôn giữ thế nằm nghiêng về phía tay phải, thế nằm của Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật khi nhập diệt. <br><br>Hơn chín mươi năm trụ thế, tấm thân ngũ uẩn được sử dụng để phụng sự Đạo pháp và chúng sanh đã hao mòn theo năm tháng, thân thế tuy mỏi mệt nhưng tinh thần luôn luôn trong sáng và tinh tấn niệm Phật. Khoảng bốn ngày trước khi vãng sanh, Sư Cô thị giả bạch thỉnh ý Sư Bà xin tụng bộ Kinh Đại Bi Đạo Tràng Sám Pháp – Lương Hoàng Sám để hồi hướng công đức cho Sư Bà, Ngài hoan hỷ chấp nhận, và thời gian này Sư Bà còn lên chánh điện để quan sát. Khi bộ Kinh được tụng đến quyển thứ bảy, qua phần Chú Vãng Sanh, đang tụng thời Sư Bà đã xả báo thân, thu thần viên tịch. Trong giây phút cận tử nghiệp này, Sư Bà vẫn còn nhép môi để niệm Phật, niệm thầm trong tư tưởng. Ngài ra đi với nét mặt hồng tươi khác lạ, da mặt căng thẳng và đầy nét hoan hỉ, trên tay vẫn còn cầm xâu chuỗi, cho đến lúc tay dũi thẳng ra xâu chuỗi mới rớt xuống một cách tự nhiên, nhẹ nhàng trước mặt quý Sư Cô. Lúc đó là 5 giờ chiều ngày mồng 8 tháng 9 năm Quý Mùi tức ngày 3 tháng 10 năm 2003. Nơi tịnh thất, trên chánh điện chùa Tây Hưng tiếng niệm “NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT” vang lên. Sư Bà trụ thế 92 tuổi, hạ lạp trải qua 63 mùa an cư kiết hạ. <br><br>Với hạnh nguyện lợi tha cao cả, Sư Bà đã cống hiến cả cuộc đời mình một cách thầm lặng cho đời và đạo. Việc làm của Sư Bà tuy đơn giản nhưng nếu không có Bồ Đề tâm, không có Bồ Tát hạnh thì cũng không dễ gì làm được. Công đức và đạo hạnh của Sư Bà vẫn còn sống mãi trong lòng người con Phật, nhất là Ni giới và hàng Phật tử tại gia. Đặc biệt nhất vẫn là vô số xá lợi đủ màu mà Sư Bà đã lưu lại cho hậu thế, trong đó có 5 viên XÁ LỢI NGỌC. Theo lời Sư Cô Như Hiền, Sư Bà Như Hiếu chỉ giữ lại một số xá lợi như đã thấy trong hình để khuyến khích Phật tử tu hành niệm Phật, số còn lại được đem đi rải trên sông. <br><br>Sư Cô Như Hiền còn cho biết, sau lễ trà tỳ tại lò hỏa táng Bình Hưng Hòa, huyện Bình Chánh – Sài Gòn, Xá lợi được đem về thất để lựa trong tối hôm đó. Đến 2 giờ khuya, giờ mà Sư Bà bắt đầu cho ngày tu niệm Phật, Sư Cô thị giả nghe thấy có luồng gió mát với hương thơm ngào ngạt giống như hương thơm của hoa sứ (ngọc lan). Mùi thơm này lưu lại cho đến mười phút. <br><br>Sư Bà Như Hiếu cho biết: “Sở cầu sở nguyện của Sư Bà Như Phụng đã được như ý nên Sư Bà đã trở về với Đức Từ Phụ A Di Đà Phật”. <br><br>Bốn năm trước đây, tại Sa Đéc, hàng Phật tử tại gia có cụ bà Diệu Thành đã vãng sanh để lại xá lợi với sự nhiệm mầu là từ chín viên nhỏ đã tự kết hợp lại thành ba viên xá lợi lớn (*), nay là Sư Bà Thích Nữ Như Phụng đã vãng sanh để lại nhiều xá lợi đủ màu và năm viên NGỌC XÁ LỢI. Sự vãng sanh của hai vị Bồ Tát nói trên thật là một tấm gương sáng, một bài học quý báu, giúp cho Phật tử ở Sa Đéc có lòng tin sâu xa vào sự thù thắng của Pháp môn Niệm Phật và nhứt là lời dạy vô cùng quan trọng của Đức Bổn Sư trong Kinh Niệm Phật Ba La Mật nói phẩm thứ hai: “Bởi vậy mà Ta, Thích Ca Mâu Ni Thế Tôn hôm nay trân trọng xác quyết rằng: VÃNG SANH ĐỒNG Ý NGHĨA VỚI THÀNH PHẬT, VÌ VÃNG SANH TỨC LÀ THÀNH PHẬT”. Chắc chắn là trong tương lai nơi đây sẽ còn có thêm nhiều vị được vãng sanh!<br>Thiện Thành và Minh Thịnh cẩn ghi.<br>(*) Đây là lời thuật của vị Sa Môn đã trường chay trong suốt hơn hai mươi năm trước khi được đắp y vàng từ ba mươi năm qua. Ngài nay đã chín mươi tuổi, có lòng tin sâu xa vào Pháp môn niệm Phật, đã và đang thực hành pháp môn này một cách rốt ráo. </p>
<p>The post <a href="https://chuaphuclac.com/su-ba-nhu-phung-vang-sanh-luu-xa-loi/">Sư Bà Như Phụng vãng sanh lưu xá lợi</a> appeared first on <a href="https://chuaphuclac.com">Chùa Phúc Lạc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://chuaphuclac.com/su-ba-nhu-phung-vang-sanh-luu-xa-loi/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Đại Cư Sĩ LÝ BỈNH NAM &#8211; Vãng sanh lưu lại cả ngàn viên xá lợi</title>
		<link>https://chuaphuclac.com/dai-cu-si-ly-binh-nam-vang-sanh-luu-lai-ca-ngan-vien-xa-loi/</link>
					<comments>https://chuaphuclac.com/dai-cu-si-ly-binh-nam-vang-sanh-luu-lai-ca-ngan-vien-xa-loi/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[chuaphuclac]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 24 Mar 2020 02:35:43 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Những chuyện vãng sanh]]></category>
		<category><![CDATA[Pháp môn niệm phật]]></category>
		<category><![CDATA[Tin tức]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chuaphuclac.com/?p=1007</guid>

					<description><![CDATA[<p>Ngài Lý Bỉnh Nam là vị Thầy vĩ đại của hơn 200 ngàn đệ tử nói chung và của Hòa Thượng Tịnh Không nói riêng. Sau khi Ngài tịch, thiên hạ mến mộ công đức của Ngài nên mỗi ngày có khoảng 600 người đến hộ niệm. Tất cả đều tự động đến, không phải...</p>
<p>The post <a href="https://chuaphuclac.com/dai-cu-si-ly-binh-nam-vang-sanh-luu-lai-ca-ngan-vien-xa-loi/">Đại Cư Sĩ LÝ BỈNH NAM &#8211; Vãng sanh lưu lại cả ngàn viên xá lợi</a> appeared first on <a href="https://chuaphuclac.com">Chùa Phúc Lạc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<p>

Ngài Lý Bỉnh Nam là vị Thầy vĩ đại của hơn 200 ngàn đệ tử nói chung và của Hòa Thượng Tịnh Không nói riêng. Sau khi Ngài tịch, thiên hạ mến mộ công đức của Ngài nên mỗi ngày có khoảng 600 người đến hộ niệm. Tất cả đều tự động đến, không phải để chia buồn, nói lời rỗng tuếch mà đi xung quanh quan tài hộ niệm. Tiếng niệm Phật không ngừng nghỉ trong suốt 49 ngày.</p>



<p>Người tu theo pháp môn niệm Phật mà không biết gì về Ngài Lý Bỉnh Nam cũng là một điều đáng tiếc.</p>



<p>Ngày nay, đa số Phật tử Việt Nam ở nước ngoài biết được và theo học với một nhà sư Tàu – Hòa Thượng Thích Tịnh Không. Ngài là người đang hoằng dương pháp môn giải thoát mà Đức Phật Thích Ca đã dạy riêng cho chúng sanh thời mạt pháp này.</p>



<p>&nbsp;Chúng tôi dùng chữ nhà sư Tàu, chẳng phải là chúng tôi phân biệt Tàu hay Việt, nhưng để mọi người thấy, Phật tử Việt Nam không phân biệt Tàu hay Việt. Cũng như chúng ta tu theo Phật, là tu theo ông Phật là người Nepal. Chúng tôi viết điều này ra ở đây để chứng minh Phật tử Việt Nam không phân biệt chấp trước. Tàu, Ấn Độ hay Nepal cũng được, bất cứ ai thấu suốt pháp môn giúp chúng sanh thoát khỏi lục đạo luân hồi thì chúng ta tu theo học. Có dịp chúng tôi sẽ trình bày chỗ chấp của một số người Việt Nam, mà nhiều năm qua làm hại Phật tử Việt Nam rất nhiều.&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tài liệu chúng tôi viết về cư sĩ Lý Bỉnh Nam là do cư sĩ Trần Văn Tường ở Úc lấy từ mạng điện toán của chùa Quảng Đức ở Úc gởi tặng chúng tôi.</p>



<p>Lý Bỉnh Nam là một cư sĩ thôi. Nhưng là một cư sĩ vĩ đại đã đào tạo cho chúng sanh thời mạt pháp này một vị Pháp sư lỗi lạc, một Hòa Thượng được người Việt Hoa khắp thế giới ngưỡng mộ. Khi viết về Ngài Lý Bỉnh Nam, có người vẫn chấp, sợ giới thiệu Ngài là một cư sĩ thì làm nhẹ thể vị Hòa Thượng khả kính. Tại vị ấy chấp, chứ Hòa Thượng Tịnh Không vẫn hãnh diện nói, Thầy tôi là một cư sĩ, và khi tôi được ông chấp thuận cho làm học trò, ông buộc tôi phải bỏ tất cả những gì tôi đã học được với hai vị Thầy cũng danh tiếng, đó là Giáo sư Đông Phương Mỹ và Chương Gia Đại Sư, một đại Lạt Ma.&nbsp;&nbsp;</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Người tu phải nhìn thấu và biết buông xuống. Nếu được như vậy là thấu được điều Phật dạy “Nhứt thiết pháp không! Nhứt thiết pháp tùy tâm tưởng!”.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Những điều chúng tôi viết, chúng tôi thường nói thẳng điều&nbsp; mình biết mà không nuôi tâm chê trách ai. Nói để mong Phật giáo Việt Nam ngày mai sẽ vượt lên và mọi người đều buông hết, không chấp trước để cùng lo cho chúng sanh. Cái ta hãy bỏ đi, cái chủng tộc cũng buông đi, để hướng chúng sanh đi đến một đại đồng và siêu thoát.<strong></strong><strong>Đây, bài viết về Đại Cư sĩ Lý Bỉnh Nam</strong><strong>của chùa Quảng Đức &#8211; Úc Châu</strong></p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cư sĩ Lý Bỉnh Nam thời Dân Quốc, hiệu Tuyết Lư hay Tuyết Tăng; người thành phố Tế Nam tỉnh Sơn Đông. Tự bé, ông đã đỉnh ngộ, hiếu học. Ông chuyên học về pháp luật, chính trị và học cả Trung y, nghiên cứu Phật học: Giáo, Thiền, Tịnh, Mật, ông đều thường tu trì. Ông từng giữ chức giám ngục của huyện Lữ, nhưng nhân từ tột bực, chung thân ăn chay.&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ông quy y với vị Tổ thứ mười ba của Tịnh tông là Ấn Quang Đại sư, được ban hiệu là Đức Minh. Ông gắng sức tự hành, dạy người chuyên tu Tịnh nghiệp. Sau ông đáp lời mời, làm bí thư cho vị chủ nhiệm quản trị nhà thờ phụng Đại Thành Chí Thánh Tiên Sư (Khổng Tử).&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ông theo chủ nhiệm Khổng Thượng Công (Khổng Đức Thành) thiên di theo chính phủ về Trùng Khánh, sống ở biệt thự Ỷ Lan thuộc núi Ca Nhạc. Mỗi sáng sớm, ông lên chùa Vân Đảnh để lễ tụng, niệm Phật. Ít lâu sau, ông lãnh trách nhiệm giảng dạy cho Phật Học Giảng Diễn Hội của chùa mấy năm, người tin theo rất đông. Năm Dân Quốc 45 (1946), theo Khổng Thượng Công trở về Nam Kinh, ông thường giảng Kinh tại chùa Phổ Tế và Chánh Nhân Liên Xã.&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tháng Hai năm Dân Quốc 38 (1949), vào lúc sáu mươi tuổi, ông theo Khổng Thượng Công qua Đài Loan, ngụ tại Thành phố Đài Trung. Vừa mới sắp xếp công vụ xong, ông đã tìm được chùa Pháp Hoa để làm cơ sở hoằng pháp và lập phòng chẩn mạch Trung Y, lập Bồ Đề Y Viện và Thí Y Hội v.v&#8230; để chữa trị, hốt thuốc miễn phí. Ông khởi xướng những sự nghiệp hoằng hóa, từ thiện để tiếp dẫn quần cơ đồng tu Tịnh Nghiệp.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ông thường nhóm chúng niệm Phật; cử phái viên hoằng pháp đến thăm các nhà giam và những gia đình liên hữu. Do đó, pháp duyên ngày càng rộng rãi; tòa giảng kinh của ông mở rộng đến các chùa Linh Sơn, Bảo Giác, Bảo Thiện v.v&#8230; Ông còn khuếch trương những cơ sở truyền giáo khắp cả Tam Đài (Đài Bắc, Đài Trung và Đài Nam), chuyên hoằng dương Tịnh Độ phổ độ chúng sanh.&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Mỗi năm, cử hành Phật Thất nhiều lần; lần nào ông cũng đích thân chủ trì, ân cần, thiết tha huấn thị. Ông thường soạn các tài liệu Phật học hàm thụ và vấn đáp, soạn các chương trình phát thanh miễn phí gởi tặng các đài phát thanh.&nbsp;&nbsp;&nbsp;</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Về trước tác có: A Di Đà Kinh Trích Chú Tiếp Mông Kỵ Nghĩa Uẩn (lược chú Kinh Di Đà để những người kém hiểu biết lãnh hội được ý nghĩa sâu xa), Đại Chuyên Học Sinh Phật Học Giảng Tòa (tài liệu giảng dạy Phật học cho sinh viên chuyên ngành Phật học) gồm sáu quyển: Phật Học Vấn Đáp Loại Biên, Hoằng Hộ Tiểu Phẩm Vựng Tồn, v.v&#8230; hóa độ nhân gian.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Nhân đó, ở các nơi gần hay xa, mọi người đều được bình đẳng hưởng thụ pháp ích. Sau ông nghỉ việc để tăng thời gian hoằng pháp; luôn luôn khuyên người khác tin sâu nhân quả, già dặn, chắc thật niệm Phật.&nbsp;</p>



<p>Trong Pháp môn Niệm Phật có hai công phu để hành trì:</p>



<p>1- Tu Phật Thất, dành cho người căn cơ bình thường.</p>



<p>2- Ban Châu Tam Muội, dành cho người siêu việt xuất chúng, có sức khỏe dẻo dai.&nbsp;</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hành giả thực hành Ban Châu Tam Muội phải đứng hay đi kinh hành trong thời gian 90 ngày không hề nằm, thường xuyên đắp y hoặc mặc áo tràng. Theo lời kể lại, cư sĩ Lý Bỉnh Nam đã hai lần đạt được Ban Châu Tam Muội. Ngài đã được định rất sâu. Như vậy, có thể Ngài Lý Bỉnh Nam đã đạt được Lý Nhứt Tâm Bất Loạn hoặc Sự Nhất Tâm Bất Loạn.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ngày mười hai tháng Tư năm Dân Quốc 75 (1986), ông bảo đệ tử hầu cận:</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &#8211; Ta sắp đi đây!&nbsp;&nbsp;</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Đến sáng hôm sau, ông niệm Phật đến nhất tâm bất loạn, dặn dò đệ tử rồi nằm yên lành mà tịch. Thọ chín mươi bảy tuổi. Sau khi trà tỳ, thu được hơn cả ngàn viên xá lợi ngũ sắc.(theo Lý Công Tuyết Hư Lão Cư Sĩ Lược Sự).&nbsp;&nbsp;</p>



<p><strong>Hòa Thượng Tịnh Không nói về<br>Đại Cư sĩ Lý Bỉnh Nam&nbsp;&nbsp;&nbsp;</strong></p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Như chư liên hữu thấy, sau khi vãng sanh, cư sĩ Lý Bỉnh Nam lưu lại hơn cả ngàn viên Xá Lợi ngũ sắc. Đó là kết quả của người thật sự có công phu tu tập trong nhiều năm niệm Phật.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Rải rác trong các băng giảng, Hòa Thượng Tịnh Không thường nhắc đến vị Thầy vĩ đại của mình. Chúng tôi chẳng nhớ trong băng giảng nào đã ghi ra tài liệu dưới đây:&nbsp;</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Theo Hòa Thượng Tịnh Không, tướng của Lý Bỉnh Nam không phải là người trường thọ. Vì cái lỗ tai và cái càm ông ngắn không phải là người sống lâu. Nhưng nhờ ông biết làm việc thiện, như chữa bệnh miễn phí cho mọi người, dạy Phật pháp cho mọi người. Sự thu nhập tài chánh của ông rất dồi dào, nhưng ông đem bố thí cho thiên hạ. Ông sống trong một căn nhà nhỏ, không cần người giúp việc hầu hạ. Đến 90 tuổi, ông sống một mình với thân thể khỏe mạnh cường tráng.&nbsp;&nbsp;</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Phước báu mà ông có chẳng phải là do đời trước mà có. Sau khi học Phật ông mới tu. Phước báu thọ mạng của ông là nhờ tu trong đời này. Đây là điều mọi người chúng ta cần tìm hiểu học hỏi. Nhiều vị chỉ biết khen người, mà không noi theo gương người để áp dụng cho mình, thì lời khen ấy trở thành rỗng không. Ngài Lý Bỉnh Nam vãng sanh vào lúc 97 tuổi. Điều đáng lưu ý, tuy không ai kêu gọi, thiên hạ mến mộ công đức của Ngài, mỗi ngày có khoảng 600 người đến hộ niệm. Tất cả đều tự động đến, không phải để chia buồn, nói những lời rỗng tuếch, mà đi xung quanh quan tài hộ niệm. Tiếng niệm Phật không ngừng nghỉ trong suốt 49 ngày.&nbsp;&nbsp;</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Hòa Thượng Tịnh Không nói : kết quả mà Ngài Lý Bỉnh Nam đã tu trong đời này. Thông minh trí tuệ do Ngài bố thí pháp. Khỏe mạnh trường thọ là bố thí vô úy. Vô úy mà không não hại tất cả chúng sanh. Tất cả chúng sanh gặp ta có cảm giác an toàn. Đó là vô úy. Ngài Lý Bỉnh Nam có trên 200 ngàn đệ tử. Thật là vĩ đại!</p>
<p>The post <a href="https://chuaphuclac.com/dai-cu-si-ly-binh-nam-vang-sanh-luu-lai-ca-ngan-vien-xa-loi/">Đại Cư Sĩ LÝ BỈNH NAM &#8211; Vãng sanh lưu lại cả ngàn viên xá lợi</a> appeared first on <a href="https://chuaphuclac.com">Chùa Phúc Lạc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://chuaphuclac.com/dai-cu-si-ly-binh-nam-vang-sanh-luu-lai-ca-ngan-vien-xa-loi/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Thiền sư Hổ Phách lưu lại nhục thân xá lợi trong tư thế chắp tay niệm Phật</title>
		<link>https://chuaphuclac.com/thien-su-ho-phach-luu-lai-nhuc-than-xa-loi-trong-tu-the-chap-tay-niem-phat/</link>
					<comments>https://chuaphuclac.com/thien-su-ho-phach-luu-lai-nhuc-than-xa-loi-trong-tu-the-chap-tay-niem-phat/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[chuaphuclac]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 24 Mar 2020 02:33:30 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Những chuyện vãng sanh]]></category>
		<category><![CDATA[Pháp môn niệm phật]]></category>
		<category><![CDATA[Tin tức]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chuaphuclac.com/?p=1004</guid>

					<description><![CDATA[<p>Hiện nay, tại Thái Lan, ngoài nhục thân xá lợi của Thiền sư Phổ Sái tại chùa Khánh Vân còn có nhục thân xá lợi của Thiền sư Hổ Phách tại thất Khánh Thọ1 thuộc tỉnh Kanchanaburi, cách thủ đô Bangkok hơn 100km. &#160;&#160;&#160;&#160;&#160; Tiểu sử của Thiền sư Hổ Phách, được ghi bằng Hán...</p>
<p>The post <a href="https://chuaphuclac.com/thien-su-ho-phach-luu-lai-nhuc-than-xa-loi-trong-tu-the-chap-tay-niem-phat/">Thiền sư Hổ Phách lưu lại nhục thân xá lợi trong tư thế chắp tay niệm Phật</a> appeared first on <a href="https://chuaphuclac.com">Chùa Phúc Lạc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<p>

Hiện nay, tại Thái Lan, ngoài nhục thân xá lợi của Thiền sư Phổ Sái tại chùa Khánh Vân còn có nhục thân xá lợi của Thiền sư Hổ Phách tại thất Khánh Thọ1 thuộc tỉnh Kanchanaburi, cách thủ đô Bangkok hơn 100km.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tiểu sử của Thiền sư Hổ Phách, được ghi bằng Hán văn, dựng ngay trong Tổ đường, nơi thờ nhục thân của ngài tại thất Khánh Thọ. “Thiền sư Hổ Phách tên là Trần Xuân Dụ, phụ thân tên Trần Chiếm và mẫu thân tên Lâm Đức Ma. Ngài là huynh trưởng trong gia đình có ba anh em trai. Ngài sinh tại tỉnh Kanchanaburi vào năm Phật lịch 2447 tức năm Giáp Thìn (1904). Năm 11 tuổi, xuất gia tại chùa Khánh Thọ2 , thờ Hòa thượng Bạch Ngọc3 làm bổn sư. Thiền sư Hổ Phách một đời từ bi thương người, chuyên tâm tu học, chăm chỉ hành thiền, không giữ tài vật, xả bỏ tất cả, trường trai thanh tịnh, chuyên cần tụng niệm, luôn nhập thiền định, cầu sớm ngộ đạo, liễu thoát sinh tử, quyết tâm trừ bỏ tất cả dục tình; do đó đạt được trí tuệ, đạo đức, Phật tử xa gần tôn sùng quy ngưỡng. Vào ngày 1 tháng 2 năm Phật lịch 2493 tức ngày 15 tháng 12 năm Kỷ Sửu (1949), tại thất Khánh Thọ này, Thiền sư Hổ Phách viên tịch một cách nhẹ nhàng như người đang ngủ, hưởng dương 46 tuổi, xuất gia hành đạo được 35 năm. Sau khi ngài viên tịch được 7 ngày, môn đồ đặt kim quan của ngài tại thất Khánh Thọ này, định ba năm sau tổ chức lễ hỏa táng. Nhưng ba năm sau, khi mở nắp kim quan, thân của Thiền sư không bị hủy hoại, da thịt khô sáng, mắt hơi mở, tượng giống như hồi còn sinh tiền không khác. Thiện tín xa gần đều đến tham quan và tất cả đều công nhận rằng Thiền sư Hổ Phách tu hành đắc đạo, đạt được diệu quả. Ban quản lý thất Khánh Thọ cùng nhau bàn bạc, cuối cùng quyết định phủ vàng lên nhục thân của ngài và thờ nhục thân của ngài tại Tổ đường này”.</p>



<p>&nbsp;&nbsp; Trên đây là tiểu sử của Thiền sư Hổ Phách tại thất Khánh Thọ. Tiểu sử này quá sơ sài, không cho chúng ta biết nhiều về hành trạng cũng như lý do tại sao ngài lại viên tịch tại thất chứ không phải là chùa Khánh Thọ, nơi ngài xuất gia và sự khác nhau thế nào giữa chùa Khánh Thọ và thất Khánh Thọ. Rất may, vì Thiền sư mới viên tịch cách nay khoảng 60 năm nên chắc chắn còn có nhiều người đang sống biết về hành trạng của ngài. Chúng tôi tìm gặp và được nghe Hòa thượng trụ trì chùa Sắc tứ Cảnh Phước ở Bangkok, Thái Lan, là đệ tử út của Thiền sư Hổ Phách kể về cuộc đời bổn sư của mình.&nbsp;&nbsp; Theo Hòa thượng trụ trì chùa Cảnh Phước: “Thiền sư Hổ Phách là người Việt, tuy sinh trưởng tại Thái Lan nhưng rất thông thạo tiếng Việt, xuất gia với Hòa thượng Bạch Ngọc tại chùa Khánh Thọ. Phái Annam Nikaya4 tại Thái Lan ngày xưa không có nhiều Tăng sĩ nên sau khi vị trụ trì của một ngôi chùa nào đó viên tịch thì chùa thỉnh chư Tăng từ các chùa khác đến trụ trì. Cho nên khi Hòa thượng trụ trì chùa Hội Khánh5 viên tịch, bổn sư cử Thiền sư đến đây làm trụ trì. Sau đó, các Hòa thượng lại cử Thiền sư đến trụ trì chùa Sắc tứ Khánh Vân (nơi đang thờ nhục thân của Thiền sư Phổ Sái). Rồi ngài lại được Hòa thượng Giác Mẫn cử về trụ trì chùa Long Sơn nhưng không nhận chức vị trụ trì, ngài chỉ xin được ở trong chùa như một vị Tăng sĩ bình thường và chuyên tâm hành đạo. Tại chùa Long Sơn, hàng ngày ngài lấy việc tụng kinh, bái sám và hành thiền làm thời khóa chính. Trong thời gian này ngài cũng thường xuyên nhập thất để tọa thiền và niệm Phật, không giao tiếp với bất cứ ai. Khi nào chùa có việc gì quan trọng thì viết giấy gởi vào thất cho ngài. Nhận thấy chùa Long Sơn không phù hợp với việc tu học của mình nên cuối cùng ngài xin về thất Khánh Thọ. Tại đây, ngài nhập thất, hàng ngày tụng kinh, niệm Phật, tọa thiền, chỉ ăn mỗi ngày một bữa vào giờ Ngọ, do thị giả mang vào thất. Trong thời gian cư ngụ tại chùa Long Sơn, dù ngài thường xuyên nhập thất nhưng lại giúp cho rất nhiều chư Tăng, Phật tử Việt cũng như Thái về mặt phong thủy trong xây dựng chùa hoặc nhà. Ngài chỉ ở trong thất, ghi trên giấy phương hướng, ngày giờ, tuổi tác xây dựng v.v&#8230; Đây là điều hiếm có nên chư Tăng và Phật tử cho rằng ngài đã chứng quả A la hán. Sau khi ngài viên tịch một tuần, da thịt của ngài không đông cứng lại mà vẫn mềm mại như người đang sống, trong tư thế ngồi chắp tay niệm Phật. Do đó các đệ tử của ngài dùng dây cột vào bụng ngài để giữ thăng bằng, giúp cho nhục thân ngài có thể ngồi bền vững6 , sau đó đóng một quan tài hình trụ để quàn nhục thân của ngài tại thất Khánh Thọ. Hai năm sau khi mở quan tài hình trụ ra để nhập tháp thì thấy nhục thân của ngài vẫn còn nguyên vẹn trong tư thế ngồi chắp tay niệm Phật. Phật tử xa gần đến đảnh lễ và biết ngài đã đắc quả nên thờ nhục thân của ngài tại Tổ đường thất Khánh Thọ cho tới ngày nay”.<br>&nbsp;&nbsp; Theo hai nguồn tư liệu trên, chúng ta biết được Thiền sư Hổ Phách tuy sanh ở Thái Lan nhưng nói thông thạo tiếng Việt. Chỉ muốn chuyên tâm hành đạo nên tuy được cử làm trụ trì nhiều ngôi chùa nhưng ngài đều từ chối, cuối cùng chọn thất Khánh Thọ làm nơi hành đạo và viên tịch tại đây. Nhục thân của ngài ngày nay được phủ một lớp vàng bên ngoài7 có lẽ do phần bụng bị hư hoại. Nhưng điều đặc biệt, tư thế ngồi của ngài hoàn toàn khác tư thế ngồi của các nhục thân mà chúng ta biết được. Nhục thân của các vị cao tăng đắc đạo chúng ta biết được từ trước đến nay ngồi theo tư thế thiền định kiết già hoặc bán già, còn tư thế ngồi của Thiền sư Hổ Phách là chắp tay niệm Phật. Như vậy, ngài viên tịch trong khi đang niệm Phật và vãng sanh.<br>&nbsp;&nbsp; 1. Tên chữ Hán của thất Khánh Thọ là Khánh Thọ đường. Tuy nhiên, ngày nay cũng trở thành chùa. Nhưng để phân biệt với chùa Khánh Thọ nơi ngài Hổ Phách xuất gia, chúng tôi gọi nơi tôn thờ nhục thân của ngài là thất Khánh Thọ.<br>&nbsp;&nbsp; 2. Chùa Khánh Thọ nếu nói đủ là Sắc tứ Khánh Thọ tự, thuộc tỉnh Kanchanaburi, cách thất Khánh Thọ (nơi thờ nhục thân của ngài Hổ Phách) khoảng 30km.<br>&nbsp;&nbsp; 3. Hòa thượng Bạch Ngọc có hình thờ tại chùa Khánh Thọ và theo bài vị ghi tại Tổ đường thì Hòa thượng Bạch Ngọc thuộc đời thứ 43 tông Tào Động. Do vậy, ngài Hổ Phách thuộc đời 44 tông Tào Động.<br>&nbsp;&nbsp; 4. Chỉ cho các ngôi chùa Việt Nam (Bắc tông) tại Thái Lan. Ngày nay thống kê có 17 ngôi chùa nhưng không còn vị trụ trì nào là người Việt.<br>&nbsp;&nbsp; 5. Chùa Hội Khánh trước kia gần con sông Chaophraya của Bangkok. Theo lời của Hòa thượng trụ trì chùa Cảnh Phước thì đa số các ngôi chùa Việt Nam ở Thái Lan đều nằm gần những con sông (chùa Khánh Thọ cũng nằm gần sông) để tiện liên lạc với Việt Nam.<br>&nbsp;&nbsp; 6. Chính vì điều này mà sau này phần bụng của ngài bị hư hoại, không còn nguyên vẹn. Nhìn vào tấm hình chụp nhục thân của ngài ba năm sau khi viên tịch sẽ thấy phần bụng của ngài không còn nguyên vẹn.<br>&nbsp;&nbsp; 7. Trong khi nhục thân của Thiền sư Phổ Sái tại chùa Khánh Vân thì còn được giữ nguyên theo trạng thái nguyên thủy tức không phủ vàng như nhục thân Thiền sư Hổ Phách, không phủ lớp sơn như nhục thân của hai ngài Vũ Khắc Minh và Vũ Khắc Trường ở Việt Nam.</p>



<p><strong><em>THÍCH GIÁC DŨNG</em></strong></p>
<p>The post <a href="https://chuaphuclac.com/thien-su-ho-phach-luu-lai-nhuc-than-xa-loi-trong-tu-the-chap-tay-niem-phat/">Thiền sư Hổ Phách lưu lại nhục thân xá lợi trong tư thế chắp tay niệm Phật</a> appeared first on <a href="https://chuaphuclac.com">Chùa Phúc Lạc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://chuaphuclac.com/thien-su-ho-phach-luu-lai-nhuc-than-xa-loi-trong-tu-the-chap-tay-niem-phat/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nhục thân Thiền Sư Huệ Năng</title>
		<link>https://chuaphuclac.com/nhuc-than-thien-su-hue-nang/</link>
					<comments>https://chuaphuclac.com/nhuc-than-thien-su-hue-nang/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[chuaphuclac]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 24 Mar 2020 02:31:44 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Những chuyện vãng sanh]]></category>
		<category><![CDATA[Pháp môn niệm phật]]></category>
		<category><![CDATA[Tin tức]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chuaphuclac.com/?p=1001</guid>

					<description><![CDATA[<p>Huệ Năng (zh. huìnéng/ hui-neng , ja. enō), 638-713, là vị Tổ thứ sáu của Thiền tông Trung Quốc, môn đệ và pháp tự của Ngũ tổ Hoằng Nhẫn. &#160;&#160;&#160;&#160;&#160;&#160; Trước Huệ Năng, Thiền còn mang nặng ảnh hưởng Ấn Độ nhưng đến đời Sư, Thiền bắt đầu có những đặc điểm riêng của Trung...</p>
<p>The post <a href="https://chuaphuclac.com/nhuc-than-thien-su-hue-nang/">Nhục thân Thiền Sư Huệ Năng</a> appeared first on <a href="https://chuaphuclac.com">Chùa Phúc Lạc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<p>

Huệ Năng (zh. huìnéng/ hui-neng , ja. enō), 638-713, là vị Tổ thứ sáu của Thiền tông Trung Quốc, môn đệ và pháp tự của Ngũ tổ Hoằng Nhẫn.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Trước Huệ Năng, Thiền còn mang nặng ảnh hưởng Ấn Độ nhưng đến đời Sư, Thiền bắt đầu có những đặc điểm riêng của Trung Quốc. Vì vậy mà có người cho rằng Sư mới thật sự là người Tổ khai sáng dòng Thiền tại đây. Huệ Năng không chính thức truyền y bát cho ai, nên sau đó không còn ai chính thức là truyền nhân. Tuy nhiên Sư có nhiều học trò xuất sắc. Môn đệ chính là Thanh Nguyên Hành Tư và Nam Nhạc Hoài Nhượng là hai vị Thiền sư dẫn đầu hầu như toàn bộ các dòng Thiền về sau. Cả hai dòng này cũng được truyền đến Việt Nam qua các vị như Thảo Đường, Nhất Cú Tri Giáo, Vô Ngôn Thông, Chuyết Công.</p>



<p>&nbsp;&nbsp; Sư là tác giả của tác phẩm chữ Hán duy nhất được gọi là &#8220;Kinh&#8221;, một danh từ thường chỉ được dùng chỉ những lời nói, bài dạy của chính Phật Thích-ca, đó là Lục tổ đại sư pháp bảo đàn kinh, một tác phẩm với ý nghĩa rất sâu xa về thiền. Cũng nhờ Pháp bảo đàn kinh mà người ta biết được ít nhiều về Huệ Năng. Sư họ Lô (zh. R) sinh trong một gia đình nghèo, cha mất sớm, lớn lên giúp mẹ bằng cách bán củi. Một hôm, trong lúc bán củi, nghe người ta tụng kinh Kim cương, Sư bỗng nhiên có ngộ nhập. Nghe người đọc kinh nhắc đến Hoằng Nhẫn, Sư liền đến tìm học. Hoằng Nhẫn nhận ra ngay căn cơ của Sư, nhưng không truyền pháp ngay, bắt tiếp tục chẻ củi, vo gạo. Truyền thuyết nổi tiếng về việc truyền tâm ấn cho Huệ Năng và việc phân đôi hai phái Thiền Nam-Bắc được kể lại như sau:</p>



<p>&nbsp;&nbsp; Hoằng Nhẫn biết tới lúc mình phải tìm người kế thừa nên ra lệnh cho học trò mỗi người viết kệ trình bày kinh nghiệm giác ngộ. Cuối cùng chỉ có Thần Tú, một đệ tử với tri thức xuất sắc mới dám làm. Thần Tú viết bài kệ, so sánh thân người như cây Bồ-đề và tâm như tấm gương sáng và người tu hành phải lo lau chùi, giữ tấm gương luôn luôn được trong sáng. Sư đang làm việc trong bếp, nghe đọc bài kệ biết người làm chưa Kiến tính. Sư cũng nhờ người viết bài kệ của mình như sau:<br></p>



<figure class="wp-block-table"><table class=""><tbody><tr><td><strong>o</strong><br><strong>R_<br>o<br>()m</strong></td><td><em><strong>Bồ-đề bản vô thụ,</strong></em><em><strong>minh kính diệc phi đài</strong></em><em><strong>Bản lai vô nhất vật,</strong></em><em><strong>hà xứ hữu (nặc) trần ai?</strong></em></td><td><strong>Bồ-đề vốn chẳng cây,</strong><strong>gương sáng cũng chẳng phải là đài</strong><strong>Xưa nay không một vật,</strong><strong>nơi nào dính bụi trần?</strong></td></tr></tbody></table></figure>



<p>&nbsp;&nbsp; Nghe bài kệ, Hoằng Nhẫn biết căn cơ của Sư vượt hẳn Thần Tú, nhưng sợ di hại nên nửa đêm gọi Sư vào thất và vì Sư thuyết trọn kinh Kim cương. Đến câu &#8220;Đừng để tâm vướng víu nơi nào&#8221; (ưng vô sở trụ nhi sinh kì tâm o), Sư hoát nhiên đại ngộ. Ngũ tổ truyền y bát cho Sư và khuyên đi về phương Nam. Khi tiễn Sư xuống thuyền, Tổ muốn tự chèo đưa Sư sang sông, Sư bèn nói: &#8220;khi mê thầy độ, ngộ rồi tự độ&#8221; và tự chèo qua sông.</p>



<p>&nbsp;&nbsp; Suốt 15 năm sau, Sư ở ẩn, và trong thời gian này vẫn là cư sĩ. Sau đó, Sư đến chùa Pháp Tính ở Quảng Châu. Đó là nơi sản sinh công án nổi tiếng &#8220;chẳng phải gió, chẳng phải phướn&#8221; (Vô môn quan, công án 29). Sau khi Sư chen vào nói &#8220;tâm các ông động&#8221; thì Ấn Tông, vị sư trụ trì của chùa hỏi Sư &#8220;Nghe nói y pháp Hoàng Mai đã truyền về phương Nam, phải chăng là hành giả?&#8221; Lúc đó Sư mới nhận mình là truyền nhân của Ngũ tổ Hoằng Nhẫn. Ấn Tông sai người cạo đầu cho Sư, cho Sư gia nhập Tăng-già rồi xin nhận Sư làm thầy.</p>



<p>&nbsp;&nbsp; Sau đó, sư bắt đầu giáo hoá ở chùa Pháp Tính, về sau về Bảo Lâm tự ở Tào Khê và thành lập Nam tông, trong lúc đó Thần Tú và đệ tử thành lập Bắc tông và cũng tự nhận là truyền nhân của Ngũ tổ. Nam tông cho rằng, giác ngộ là một sự nhảy vọt bất ngờ, mang tính trực giác trong lúc Bắc tông chủ trương dùng suy luận, tu tập dần dần theo chỉ dạy của kinh sách mà giác ngộ. Trong cuộc tranh chấp giữa hai phái đốn ngộ (ngộ ngay tức khắc) và tiệm ngộ này, Nam tông đã chứng tỏ sinh lực của mình, sản sinh vô số Đại sư và trở thành truyền phái đích thật của Phật pháp tại Trung Quốc. Phái Thần Tú chỉ vài thế hệ sau là khô kiệt.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp; Với Huệ Năng, được xem là người &#8220;ít học&#8221; nhất lại được truyền tâm ấn, Thiền đã qua một bước ngoặt quyết định, trở thành Thiền tông Trung Quốc với sự ảnh hưởng ít nhiều của đạo Lão. Các hiền triết Lão giáo cũng là những người cười nhạo văn tự, họ đã có ảnh hưởng lên cái &#8220;bất lập văn tự&#8221; của Thiền tông để từ sự dung hợp này, tất cả các tông phái Thiền Trung Quốc ra đời. Với Huệ Năng và các vị Đại sư nối tiếp, Thiền tông Trung Quốc đi vào thời đại hoàng kim trong đời nhà Đường, nhà Tống. Và cho đến ngày nay, Thiền tông vẫn còn là nguồn cảm hứng sâu xa, vẫn là một pháp môn cho nhiều Phật tử.<strong>Sưu tầm</strong><br></p>
<p>The post <a href="https://chuaphuclac.com/nhuc-than-thien-su-hue-nang/">Nhục thân Thiền Sư Huệ Năng</a> appeared first on <a href="https://chuaphuclac.com">Chùa Phúc Lạc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://chuaphuclac.com/nhuc-than-thien-su-hue-nang/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>TT. Thích Chơn Thanh lưu lại chiếc lưỡi xá lợi huyền diệu</title>
		<link>https://chuaphuclac.com/tt-thich-chon-thanh-luu-lai-chiec-luoi-xa-loi-huyen-dieu/</link>
					<comments>https://chuaphuclac.com/tt-thich-chon-thanh-luu-lai-chiec-luoi-xa-loi-huyen-dieu/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[chuaphuclac]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 24 Mar 2020 02:30:08 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Những chuyện vãng sanh]]></category>
		<category><![CDATA[Pháp môn niệm phật]]></category>
		<category><![CDATA[Tin tức]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chuaphuclac.com/?p=998</guid>

					<description><![CDATA[<p>Thượng Tọa đã cùng với các pháp hữu luân phiên nhập thất tịnh tu, tránh duyên bớt cảnh, một lòng phát nguyện vãng sanh, hầu báo đáp công ơn Thầy Tổ, nguyện sanh về cõi Hoa Liên, là nơi Cực Lạc ở Tây Phương, đến khi thọ mạng vô thường, Phật A Di Đà tiếp...</p>
<p>The post <a href="https://chuaphuclac.com/tt-thich-chon-thanh-luu-lai-chiec-luoi-xa-loi-huyen-dieu/">TT. Thích Chơn Thanh lưu lại chiếc lưỡi xá lợi huyền diệu</a> appeared first on <a href="https://chuaphuclac.com">Chùa Phúc Lạc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<figure class="wp-block-table"><table class=""><tbody><tr><td>Thượng Tọa đã cùng với các pháp hữu luân phiên nhập thất tịnh tu, tránh duyên bớt cảnh, một lòng phát nguyện vãng sanh, hầu báo đáp công ơn Thầy Tổ, nguyện sanh về cõi Hoa Liên, là nơi Cực Lạc ở Tây Phương, đến khi thọ mạng vô thường, Phật A Di Đà tiếp dẫn.&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Phật giáo toàn thế giới có viên Xá Lợi được nhắc nhở và tôn sùng, đó là Xá lợi lưỡi của Ngài Cưu Ma La Thập được truyền tụng hơn 2000 năm.<br>&nbsp;&nbsp; Cưu Ma La Thập dịch nhiều Kinh từ Phạn ra tiếng Tàu, khoảng 98 Kinh, nay mất lạc chỉ còn độ 50 Kinh. Ngài là người nước Dao Tần, ngày nay gọi là Tân Cương. Cha Ngài là người Ấn Độ, mẹ là công chúa nước Dao Tần.Ngài dịch nhiều Kinh Phật nhất, nên có lời nguyện, nếu Kinh Ngài dịch ra không sai chánh pháp thì, khi lâm chung xin lưu lại chiếc lưỡi để làm chứng tích. Kết quả, Ngài được như ý.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Tuy Cưu Ma La Thập dịch nhiều Kinh cho nước Tàu, nhưng Ngài vẫn chưa phải là người dịch đầu tiên. Người đầu tiên là An Thế Cao. An Thế Cao là vua của nước Ba Tư ngày nay. Ngài kế thừa ngôi vua chỉ có nửa năm, nhường ngôi vua cho người chú rồi đi tu Phật, dịch Kinh Phật tại nước Tàu và chết ở đấy!&nbsp;<br><strong>Một nhà sư Việt Nam lưu lại<br>chiếc lưỡi Xá lợi huyền diệu&nbsp;&nbsp;</strong>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Nhà sư nói đây là Thượng Tọa Thích Chơn Thanh. Nhiều trường hợp, vị Thầy đặt huy hiệu cho đệ tử, lắm khi đã đặt để cả tương lai sự nghiệp của người ấy.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Chơn Thanh &#8211; một âm thanh, hay một cái gì thanh tịnh, thanh cao chơn thật nhất. Cho nên trong cuộc đời tu hành, Thượng Tọa Chơn Thanh đã dùng âm thanh tiếng nói đi giảng pháp khắp nơi, hoằng truyền giáo Pháp của Phật.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Năm 1971, Viện Cao Đẳng Phật học Huệ Nghiêm chính thức khai giảng, do Hòa Thượng Thích Trí Tịnh làm Viện trưởng, Hòa Thượng Thích Bửu Huệ làm Phó Viện trưởng, Thượng Tọa Chơn Thanh theo học suốt chương trình 8 năm tại Viện và mãn khóa vào năm 1977. Tuy nhiên, chương trình học Kinh bộ vẫn tiếp tục đến năm 1991 do Hòa Thượng Trí Tịnh hướng dẫn.&nbsp;<br>&nbsp;<br><strong>THỜI KỲ HÀNH ĐẠO&nbsp;</strong><br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Trong thời gian tu học tại Viện, nhất là từ năm 1966-1975, Thượng Tọa là một trong những cán bộ Phật giáo đi xây dựng cơ sở Phật giáo các tỉnh miền Tây và miền Đông theo chủ trương của Giáo Hội. Đồng thời là một thành viên trong Giảng sư đoàn Trung ương thuộc Tổng vụ Hoằng pháp do Hòa Thượng Thích Huyền Vi làm Tổng vụ trưởng đi truyền bá chánh pháp khắp nơi cho đến ngày Sàigòn đổi chủ.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Sau ngày 30/4/1975, chương trình theo dấu chân xưa trở về cảnh cũ của Hòa Thượng Viện chủ chùa Huệ Nghiêm đã đề ra, nhằm tạo thắng duyên trong sự giải thoát, qua pháp môn niệm Phật.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Thượng Tọa đã cùng với các pháp hữu luân phiên nhập thất tịnh tu, tránh duyên bớt cảnh, một lòng phát nguyện vãng sanh, hầu báo đáp công ơn Thầy Tổ, nguyện sanh về cõi Hoa Liên, là nơi Cực Lạc ở Tây Phương, đến khi thọ mạng vô thường, Phật A Di Đà tiếp dẫn.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Chúng ta chú ý ở đây, sau 30/4/1975, vì hoàn cảnh đất nước, Thầy Chơn Thanh nhiều lần nhập Phật thất niệm danh hiệu A Di Đà Phật.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Theo một vị Thượng Tọa, rất gần gũi với T.T. Chơn Thanh đã viết cho chúng tôi, từ đó mỗi ngày giới đức của Thầy càng tỏa chiếu. Giáo hội Phật giáo trong nước mời Thầy ra đảm trách vai trò giáo dục Tăng Ni và Trưởng Ban Hoằng Pháp. Từ đó, “chơn thanh” của Thầy được dùng đến và gót chân Thầy bước khắp mọi miền đất nước. Với giọng nói nhu hòa, Thầy dùng ái ngữ từ tâm hướng dẫn mọi người. Thầy có cuộc sống đơn giản, không tranh đua danh lợi, không mong cầu hưởng thụ.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Từ năm 1981 đến 2002, trong suốt trên 20 năm, Thầy dùng cái lưỡi niệm hồng danh A Di Đà Phật và khuyến tấn mọi người niệm Nam Mô A Di Đà Phật, khi Thầy đi giảng pháp.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Khi thu thập tài liệu viết về Thầy Chơn Thanh, chúng tôi đọc đi đọc lại nhiều lần, nhưng không thấy nguyên nhân tại sao Thầy Chơn Thanh lưu lại cái lưỡi Xá lợi.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Vì vậy, chúng tôi nhiều lần yêu cầu người quen ở Việt Nam tiếp xúc với Thượng Tọa gần gũi với Thầy Chơn Thanh để hỏi mấy điều và được biết<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; 1- Trước khi mất, Thầy Chơn Thanh đã có lời từ giã tại các lớp giảng và khuyến tấn mọi người nên tịnh tâm niệm Phật. Thầy còn chụp hình gởi tặng các Tăng Ni sinh làm kỷ niệm. Như vậy, có nghĩa là Thầy đã biết trước ngày vãng sanh của Thầy. Vậy có lần nào nghe Thầy vô tình hé lộ chăng?<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Thật ra, ít người tiết lộ điều này, như trường hợp của Sư Bà Trí Thuần, viện chủ chùa Dược Sư cũng không tiết lộ; dù rằng Sư Bà đã để lại chúc thư trước 2 năm.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; 2- Với ý chí niệm Phật cầu vãng sanh, Thầy Chơn Thanh đã nhập Phật thất mấy lần. Thiên hạ nhiều người tuy cũng tu hành, nhưng lo cho thân sống nhiều hơn là lo cho đạo pháp. Nhưng với Thầy Chơn Thanh, Thầy nhìn rõ thấy cần phải chuyên tâm niệm Phật và luôn luôn dạy người niệm Phật trong suốt 20 năm.&nbsp;<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Nếu nói rằng, do Thầy có tài xướng ngôn điều khiển các buổi lễ lớn, nên khi vãng sanh Thầy lưu lại chiếc lưỡi Xá lợi thì thật không đúng.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Trong sách này, chúng tôi có nhắc lại chuyện Thầy Thiện Thông, trước tu Thiền sau quy hướng Tịnh Độ. Nhờ niệm Phật mà Thầy hết bệnh nặng. Rồi Thầy dịch 3 Kinh Tịnh Độ, học thuộc lòng 48 Đại nguyện của Phật A Di Đà. Khi Thầy lâm chung, Thượng Tọa Như Điển thấy Phật A Di Đà đến rước Thầy.<br>&nbsp;<br>Nhờ đọc bài của T.T. Thích Minh Thông cũng là một giảng sư gần gũi với Thầy Chơn Thanh, chúng tôi thấy ngay chỗ lưu lại “Xá Lợi Lưỡi” của Thầy Chơn Thanh.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Thầy Minh Thông viết cho chúng tôi:&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;“Vì hơn 20 năm, Thầy luôn dùng lưỡi này để truyền bá chánh pháp dẫn dắt người ta ra khỏi bến mê. Cũng lại dùng lưỡi này niệm lên hồng sanh A Di Đà Phật. Khuyến tấn mọi người niệm Phật, mau thoát khỏi cảnh khổ”.<br>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Đặc biệt, với pháp môn niệm Phật là mình phải tự lực và hành hạnh Phổ Hiền cúng dường cho tất cả chúng sanh. Thầy Chơn Thanh tự mình niệm Phật không ngừng mà còn dạy và nhắc nhở mọi người niệm Phật. Đây mới là thật sự cúng dường.<br>&nbsp;&nbsp;&nbsp; Như chúng tôi đã nói, dùng lưỡi giảng pháp thì các vị Pháp sư chuyên giảng pháp đều làm. Đặc biệt là Thầy Chơn Thanh tự mình niệm Phật và không ngừng giảng dạy cho người khác niệm Phật, khuyên mọi người niệm Phật.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Đây là bài học chung cho tất cả những ai muốn được vãng sanh Cực Lạc, phải có công phu thật sự. Nhờ vào công phu thật sự mà Thầy Chơn Thanh biết trước ngày ra đi của Thầy.&nbsp;<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Thầy Minh Thông viết :<br>&nbsp;&nbsp; “Thầy ra đi rất nhẹ nhàng sau một cơn bệnh nhẹ, giữa tiếng trợ niệm của những người đồng tu”.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tại sao Thầy Chơn Thanh ra đi được tốt đẹp như thế? Vì trong ngót 20 năm qua, Thầy chẳng vướng bận lo lắng tiền bạc chùa chiền. Thân tâm Thầy thanh tịnh chỉ biết đi giảng pháp, dạy người niệm Phật cầu vãng sanh và tự mình niệm Phật.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Hãy nghe lời bình phẩm của Thầy Minh Thông nói về Thầy Chơn Thanh.&nbsp;&nbsp;&nbsp;“Thầy Chơn Thanh là một nhà sư điềm đạm nhu hòa luôn luôn hy sinh vì mọi người. Quả thật Thầy đã hành hạnh Phổ Hiền Bồ Tát”.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Kinh Hoa Nghiêm, Phật nói: “Bồ Tát mà chẳng hành hạnh Phổ Hiền, chẳng chứng thành Phật đạo”.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Chúng tôi rất tiếc rằng mình không thể có mặt tại Sàigòn để tiếp xúc với những ai đã sống hoặc từng là học trò của Thầy Chơn Thanh, để tìm hiểu nhiều hơn đối với những điều đã viết.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Chúng tôi hy vọng sau khi sách này được phổ biến rộng, chúng tôi sẽ được cung cấp thêm dữ kiện để lần tái bản bổ túc đầy đủ hơn. Vì với bấy nhiên đây thật quá nghèo nàn, không nói lên được hết công phu tu hành của một bậc Bồ Tát vãng sanh đã lưu lại cho hậu thế chiếc lưỡi Xá Lợi bất diệt.<br>&nbsp;<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Thượng Tọa Thích Chơn Thanh, thế danh Phan Văn Bé, sinh ngày 13 tháng 3 năm 1949 tại xã Mỹ Xương, huyện Cao Lãnh, tỉnh Kiến Phong nay là tỉnh Đồng Tháp. Thân phụ là cụ ông Phan Văn Vinh, thân mẫu là bà Nguyễn Thị Mến. Thượng Tọa có 6 anh em, 2 trai 4 gái. Ngài là anh cả trong gia đình.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp;&nbsp; Vốn sinh ra và lớn lên trong gia đình bần nông phúc hậu, giàu lòng tin Tam Bảo, nhất là đã gieo trồng hạt giống Bồ Đề, nên sau khi cơ duyên đã đủ, nhân xuất gia đến thời bộc pháp. Thượng Tọa phát tâm xuất gia đầu Sư với Hòa Thượng Thích Thiện Thọ, trụ trì chùa Phước Lâm, huyện Tân Uyên, Biên Hòa nay là tỉnh Bình Dương. Được Bổn sư ban pháp húy là Nhật Bé, hiệu Chơn Thanh.<br>&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp; Tại Đại hội đại biểu Phật giáo Thành phố Hồ Chí Minh lần thứ VI, Thượng Tọa được đại hội suy cử làm Chánh Thư ký Ban Trị sự kiêm nhiệm Trưởng ban Hoằng pháp Thành Hội Phật Giáo Thành Phố Hồ Chí Minh cho đến ngày xả báo an tường<br></td></tr><tr></tr></tbody></table></figure>
<p>The post <a href="https://chuaphuclac.com/tt-thich-chon-thanh-luu-lai-chiec-luoi-xa-loi-huyen-dieu/">TT. Thích Chơn Thanh lưu lại chiếc lưỡi xá lợi huyền diệu</a> appeared first on <a href="https://chuaphuclac.com">Chùa Phúc Lạc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://chuaphuclac.com/tt-thich-chon-thanh-luu-lai-chiec-luoi-xa-loi-huyen-dieu/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Một lần hộ niệm vãng sanh</title>
		<link>https://chuaphuclac.com/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/</link>
					<comments>https://chuaphuclac.com/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[chuaphuclac]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 24 Mar 2020 02:25:28 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Những chuyện vãng sanh]]></category>
		<category><![CDATA[Pháp môn niệm phật]]></category>
		<category><![CDATA[Tin tức]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://chuaphuclac.com/?p=995</guid>

					<description><![CDATA[<p>Tôi là một Phật tử cư ngụ tại miền Đông Bắc nước Mỹ, tiểu bang Pennsylvania. Tiếng là Phật tử nhưng thật ra tôi chỉ mới chập chững bước vào cửa đạo. Tôi biết rất ít về Phật pháp. Nhưng có lẽ nhờ nhân duyên đặc biệt nào đó từ đời trước nên tôi tin...</p>
<p>The post <a href="https://chuaphuclac.com/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/">Một lần hộ niệm vãng sanh</a> appeared first on <a href="https://chuaphuclac.com">Chùa Phúc Lạc</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[
<p>

Tôi là một Phật tử cư ngụ tại miền Đông Bắc nước Mỹ, tiểu bang Pennsylvania. Tiếng là Phật tử nhưng thật ra tôi chỉ mới chập chững bước vào cửa đạo. Tôi biết rất ít về Phật pháp. Nhưng có lẽ nhờ nhân duyên đặc biệt nào đó từ đời trước nên tôi tin tưởng hết lòng vào pháp môn Tịnh độ. Còn nhớ lần đầu tiên khi mới bắt đầu tìm tòi học hỏi về Phật pháp đã gặp ngay pháp môn này, tôi mừng còn hơn bắt được vàng, không gì có thể so sánh được với nỗi vui mừng của tôi lúc đó, không gì có thể đánh đổi được giá trị của pháp môn Niệm Phật đối với tôi.&nbsp;<br>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Tôi thầm nhủ: “Thì ra mình có thể thoát ly sanh tử ngay trong kiếp này, chứ không phải tu hành cả mấy tỉ tỉ kiếp mới có thể thành Phật như mình đã từng nghe từ trước và e ngại sẽ không làm được”. Kể từ đó, tôi miệt mài tìm hiểu về pháp môn Niệm Phật, say mê nghe những bài giảng về pháp môn này và cố gắng thu thập tất cả những điểm trọng yếu trong phương pháp tu tập để biết phải làm thế nào mới được vãng sanh Cực Lạc. Tôi ao ước mình sẽ được vãng sanh và thiết tha mong ước tất cả mọi người đều biết tu theo pháp môn này để tất cả đều được vãng sanh Cực Lạc. Tôi được nghe về phương pháp hộ niệm qua sách vở và băng dĩa, nhưng chưa bao giờ chứng kiến tận mắt. Vì thế, tôi thầm mong mỏi có một dịp nào đó mình sẽ được hộ niệm cho một người nào đó để họ được vãng sanh. Nhưng ở vùng này hình như không ai muốn chúng tôi hộ niệm trong lúc sắp lâm chung mà chỉ mời Ni sư đến sau khi người thân đã qua đời và chúng tôi chỉ được cơ hội đó theo quí Sư cô đi tụng niệm mà thôi. Cho đến một hôm…</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Ni Sư cho biết là có một bà cụ đang nằm bịnh viện, bịnh trạng cũng khá&nbsp;&nbsp;trầm trọng và gia đình cho phép chúng tôi đến niệm Phật cho cụ. Chúng tôi mừng khấp khởi, vội vào bịnh viện thăm cụ và cùng với quí Sư cô niệm Phật cho cụ. Bà cụ lúc mê lúc tỉnh. Lúc mê thì nằm liệt ra không biết gì cả, khuôn mặt nặng nề trì xuống một cách méo mó và một con mắt thì bị xệ hẳn xuống; lúc tỉnh thì không nói được nhưng đau đớn rên rĩ, vung tay thật mạnh lên khỏi đầu như không còn chịu đựng nổi cơn đau. Nhìn cụ tôi thấy lòng xót xa, thương vô cùng nhưng không biết phải làm sao để giúp cụ, chỉ còn cách niệm Phật để cụ bớt đau. Vì mong ước được niệm Phật cho cụ vãng sanh nên tôi lo lắng đủ điều: tôi lo rằng nếu cụ mất trong bịnh viện thì chúng tôi sẽ không được phép niệm Phật cho cụ như ở nhà, và như vậy thì khó mà giúp cụ về Tây phương Cực Lạc được. Tôi cứ thầm nói với cụ: “Cụ ơi!&nbsp;&nbsp;Cụ khoan chết nghe, cụ rán đợi cho đến lúc bác sĩ “chê” cho cụ về nhà rồi cụ hẳn chết, để chúng con có thể niệm Phật cho cụ suốt ngày đêm để cầu cho cụ được vãng sanh Cực Lạc”. Vào bịnh viện thăm cụ được vài ngày thì có một ngày cụ tỉnh lại, và cụ đã cố gắng nhép miệng niệm Phật theo chúng tôi. Cụ muốn chúng tôi niệm Phật cho cụ, chúng tôi rất mừng và khuyên cụ cố gắng niệm theo hay nghe chúng tôi niệm cũng được. Vài ngày sau, tức là ngày 10 tháng 11 năm 2008, cụ được xuất viện và về đến nhà vào buổi chiều, chúng tôi định bắt đầu từ ngày hôm sau đến nhà niệm Phật cho cụ mỗi ngày 1-2 tiếng đồng hồ. Nhưng vào khoảng 8 giờ tối hôm ấy, Ni sư gọi chúng tôi&nbsp;&nbsp;bảo rằng cụ đang hấp hối. Chúng tôi vội vã lên đường…</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Lúc chúng tôi bước vào nhà thì cụ đã ra đi được một tiếng đồng hồ. Quí Sư cô đang ngồi&nbsp;&nbsp;bên cạnh giường niệm Phật cho cụ. Đôi mắt cụ nhắm nghiền, khuôn mặt cụ từ mắt trở xuống trông vàng nhợt nhạt, màu vàng của một cái thể xác không còn sinh khí. Vầng trán thì màu sậm hơn một tí, nhưng cũng khô khan một màu của người chết. Hai vành môi của cụ thâm đen và hở cách khoảng nhau gần bằng 1 inch. Cổ bên trái của cụ có một vết bầm đen và bầm đỏ lớn khoảng bằng bàn tay. Chúng tôi ngồi xuống sau lưng&nbsp;&nbsp;quí Sư cô niệm Phật cho cụ. Chúng tôi hẹn nhau quyết định sẽ thức trắng đêm nay niệm Phật cho cụ suốt tám tiếng đồng hồ cho đến khi nhà quàng đến mới thôi. Chúng tôi thành tâm và tha thiết niệm Phật:&nbsp;&nbsp;cái tâm thành của một tấm lòng vì người khác mà hết lòng hết sức niệm để mong cho người được vãng sanh, mong cho tiếng niệm và tấm chân tình của mình thấu đến tâm từ bi của đức Phật A-di-đà để được sự cảm ứng; cái tha thiết của một tấm lòng mong cho người người được vãng sanh để cho người người được giải thoát, để cho cõi Ta-bà này bớt đau khổ, để cho mọi người sớm thành Bồ-tát, thành Phật rồi trở lại độ tất cả chúng sanh. Tôi thầm nguyện cầu đức Phật A-di-đà đại từ đại bi hiểu thấu lòng thành của chúng tôi mà phóng hào quang đến tiếp dẫn cụ về Cực Lạc.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Đêm đã về khuya, chúng tôi vẫn tiếp tục niệm, con cháu của cụ cũng đã tham gia niệm Phật với chúng tôi tự nãy giờ nên sự trợ niệm của chúng tôi mạnh hơn. Chốc chốc anh trưởng ban lại ghé vào tai cụ nhắc nhở cụ niệm Phật và nhất là khẩn cầu đức Phật A-di-đà đến tiếp dẫn. Chúng tôi cứ kiên trì và thành tâm niệm, niệm hoài niệm mãi không ngừng dù chỉ một giây, khi thật lớn tiếng, khi thì vừa vừa, khi nhanh khi chậm. Sau khoảng hơn hai tiếng đồng hồ thì thấy màu môi của cụ đã bớt thâm đen. Rồi một lúc sau màu vàng nhợt nhạt của phần dưới khuôn mặt từ từ thay đổi giống như màu da của một người sống, còn màu sậm của vầng trán thì từ từ nhạt dần để phù hợp với màu da của phần dưới khuôn mặt cho đến khi cả khuôn mặt cùng có một màu giống như người bình thường. Đôi mắt của cụ nhắm lại thẳng hàng với nhau và khép một cách nhẹ nhàng, thoải mái như đang ngủ chứ không phải bị sưng và bị xệ hẳn xuống một bên như lúc nằm trong bịnh viện. Hai vành môi của cụ nhạt dần màu thâm đen và từ từ khép gần lại, mỗi lúc một chút, thật ít đến độ mình không thấy rõ khép gần lại bao nhiêu, nhưng lại thấy rõ sự thay đổi khép lại mới thật là lạ. Vết bầm đen và đỏ ở cổ cũng đã phai nhạt đi phần nào. Trong vòng hai đến bốn tiếng đồng hồ thì sự thay đổi rất là chậm. Từ bốn đến sáu tiếng đồng hồ thì sự thay đổi nhanh hơn một chút. Khoảng sau bảy tiếng đồng hồ thì làn da trên má của cụ bắt đầu mơn mởn ra và hơi săn lại. Vết bầm ở cổ đã nhạt đi rất nhiều. Còn đôi môi? Đôi môi cụ đã khép kín lại, không những khép kín lại thôi mà còn như đang mỉm cười… Nụ cười thật nhẹ nhàng, thoải mái, hoan hỉ. Nét mặt của cụ thật an lạc. Tôi ngồi mà nhìn ngang cũng thấy cụ đang mỉm cười, đứng dậy để nhìn thẳng vào mặt cụ cũng thấy cụ đang cười mỉm, rõ ràng là một nụ cười mỉm thật nhẹ nhàng, kín đáo, thanh thoát, đẹp không thể tưởng tượng, nụ cười mỉm chỉ đủ cho thấy cụ đang mỉm cười nhưng hai vành môi vẫn khép kín, đủ để thấy hai má lún đồng tiền của cụ. Các con của cụ bảo nhau: “Lạ quá!&nbsp;&nbsp;Sao bây giờ mẹ đẹp hơn cả lúc còn sống!”.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Chúng tôi vẫn niệm đều đều không ngừng nghỉ từ lúc bắt đầu cho đến bây giờ là đã gần 5 giờ sáng. Tự nhiên, anh trưởng ban của chúng tôi đang niệm đều đều bất ngờ thay đổi tốc độ và cường độ, niệm ào ào như vũ bảo và thật lớn tiếng. Chúng tôi cũng niệm theo như vậy nhưng tôi không hiểu tại sao và thầm thắc mắc: “Không biết ông này ổng thấy cái gì mà tự nhiên ổng làm ào ào như vậy”. Ngay lúc đó anh ấy thúc vào tay tôi bảo: “Giờ linh thiêng, niệm mạnh lên!”. Tôi sực nhớ lại, đúng rồi, từ 3 đến 5 giờ sáng là giờ linh thiêng. Tôi liền dùng hết sức, niệm nhanh và thật lớn tiếng với tất cả tâm thành, cả nhóm cũng làm theo. Tiếng niệm của chúng tôi sang sảng vang vang làm chấn động cả bầu không khí tĩnh mịch, ào ào như thác đổ, và hùng dũng như bất chấp mọi trở ngại… Chúng tôi niệm như vậy có lẽ khoảng hơn một tiếng đồng hồ thì nhà quàng đến. Thăm dò điểm nóng thì thấy hơi nóng xuất ra từ đỉnh đầu của cụ nên chúng tôi càng phấn chấn hơn, niệm liên tục không ngừng nghỉ cho đến giờ phút cuối. Lúc ấy tôi nhìn lại thì thấy vết bầm ở trên cổ của cụ đã nhạt mất đến khoảng 95% so với lúc đầu. Sau khi mọi việc đã xong xuôi, anh trưởng ban mới kể rằng lúc nảy anh đang niệm đều đều và cảm thấy như sắp ngủ gục thì tự nhiên hai tay anh run bần bật và có một sức mạnh nào đó từ trong tâm của anh thúc đẩy anh phải niệm thật hùng dũng và thật lớn tiếng như vậy.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Nhân viên nhà quàng người Mỹ chỉ cử một người đến nên anh trưởng ban của chúng tôi phải phụ một tay khiêng cụ chuyển sang giường khác. Lúc ấy cơ thể của cụ vẫn còn mềm mại đến độ ông nhân viên ấy hỏi anh trưởng ban rằng đã chết bao lâu mà sao cơ thể còn mềm như vậy. Anh này bảo đã 9 tiếng rưỡi đồng hồ, ông ấy ngạc nhiên bảo là chuyện lạ mà ông chưa từng thấy bao giờ.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Vào ngày hỏa táng, tôi cầm một cánh hoa hồng màu tím nhạt đến trước mặt cụ, khấn rằng: “Thưa cụ, con biết chắc rằng cụ đã được vãng sanh, con xin phép được dâng cụ đóa hoa hồng này, xin cụ ban cho một kỳ tích nào đó để cho mọi người thấy mà tăng thêm lòng tin, phát tâm tinh tấn tu theo pháp môn niệm Phật và cầu vãng sanh để mọi người đều được Vãng Sanh Cực Lạc”. Khấn xong tôi nhẹ nhàng để đóa hoa hồng trên ngực của cụ chỗ gần cánh tay phải và sau đó nắp quan tài được đóng lại.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Sau khi hỏa thiêu, con cháu của cụ tìm được một số xương còn lưu lại, ngoài ra còn có đóa hoa hồng của tôi. Hoa vẫn còn giữ được màu sắc xanh của đài hoa, còn màu tím nhạt của cánh hoa thì bây giờ trở thành một màu tím tươi thắm hơn vì đóa hoa được ép nhỏ lại một cách cẩn thận, chỉ bằng một lóng của ngón tay út, dày khoảng 2 ly dưới hình dạng của một búp hồng mới hé mở để chỉ đủ cho thấy màu sắc tươi đẹp của cánh hoa bên trong. Hoa rất xinh, đẹp và cũng cứng như xá lợi. Nhiệt độ của lò thiêu nóng khoảng 3000 độ F, thế mà đóa hoa tươi mềm mại và mong manh của tôi, mặc dù rất dễ dàng bi tan vỡ trước một cơn gió thổi, nhưng lại không bị thiêu rụi thành tro mà còn giữ được hình dáng và màu sắc.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Ôi!&nbsp;&nbsp;PHÁP PHẬT NHIỆM MẦU KHÔNG THỂ NGHĨ BÀN!&nbsp;&nbsp;Chỉ có những ai tự mình uống nước thì mới biết được nước nóng hay lạnh. Hào quang của Phật tỏa chiếu khắp mười phương, tâm từ bi của Phật bao trùm cả vũ trụ, chỉ cần chúng ta biết Thức Tỉnh, Tu Tập và Quay Về…</p>



<p>Cực Lạc Tây Phương quê hương còn đó,</p>



<p>Sao dại khờ nở hờ hửng quay lưng?</p>



<p>Di Đà đợi &#8211; Từ Bi Tâm rộng mở,</p>



<p>Hào quang nương – ta mau trở về Nguồn.</p>



<p>Giờ phút cuối xin được Ngài tiếp dẫn,</p>



<p>Dưới chân Ngài nguyện hết dạ tu hành.</p>



<p>Một ngày kia khi ước nguyện đã thành,</p>



<p>Ta Bà khổ &#8211; ta xin hết lòng Độ.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Bằng tất cả tâm thành, tôi đã kể lại những điều tôi được chứng kiến tận mắt từ đầu đến cuối trong cuộc vãng sanh của cụ bà Nguyễn thị Nhật, pháp danh Diệu Minh, 86 tuổi, tại Telford, Pennsylvania – USA.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;A-di-đà Phật!&nbsp;&nbsp;Con xin thành tâm cúng dường công đức này đến tất cả tam thế thập phương chư Phật, chư Bồ-tát, chư Hiền, Thánh, Tăng, nguyện cầu hồng ân Tam bảo gia hộ cho tất cả chúng sanh đều biết tu theo pháp môn Tịnh Độ và được vãng sanh Tây Phương Cực Lạc.</p>



<p>*&nbsp;<strong>Vài dòng về tiểu sử của cụ bà Nguyễn Thị Nhật, pháp danh Diệu Minh:</strong></p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Cụ sinh năm 1923 tại Hà Đông Việt Nam, mất ngày 10 tháng 11 năm 2008 tại Telford, tiểu bang Pennsylvania, Hoa Kỳ, hưởng thọ 86 tuổi</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Sinh thời cụ là một người rất hiền lương, làm nghề buôn bán hàng vải. Cụ góa bụa từ năm 52 tuổi, một mình tần tảo nuôi chín đứa con cho đến ngày khôn lớn.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Cụ rất thành tâm và có lòng tin sâu đối với Phật pháp. Lúc còn ở quê nhà, cụ đi chùa lễ bái và dự những chuyến hành hương, nếu chùa chiền nào cần sự giúp đỡ, cụ lúc nào cũng sẵn sàng. Tâm từ thiện và lòng bố thí rất cao: bằng tiền tài, thực phẩm, quần áo&#8230; cụ thường xuyên giúp đỡ cô nhi viện của chùa và những người nghèo khổ. Ngay cả sau năm 1975, mặc dù gia đình đã suy sụp nhưng cụ vẫn tìm cách giúp đỡ những người khốn khổ, hoạn nạn hơn mình. Ở Mỹ, những ngày lễ chùa của cụ không bao giờ vắng mặt cụ. Và lúc nào đến chùa, dù bận cách mấy, cụ cũng rán tìm cho được Sư cô để ân cần dặn Sư cô là lúc nào cụ ra đi thì xin niệm Phật và tụng kinh cho cụ thật nhiều. Ở nhà, cụ niệm Phật theo thời khóa và hết lòng cầu vãng sanh Cực Lạc.</p>



<p>&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;Cụ mất đi làm cho con cháu vô cùng thương tiếc, nhưng cụ đã được vãng sanh Tây phương Cực Lạc, để lại một tấm gương sáng cho mọi người và con cháu, khiến họ phát khởi lòng tin sâu đậm vào pháp môn Tịnh Độ mà tinh tấn tu tập để tất cả đều được vãng sanh Cực Lạc.</p>



<p>Quý vị nào cần biết thêm chi tiết, xin gọi anh Nguyễn Phú Nhuận, con trai của cụ, số điện thoại là (627)772-9564.</p>
<p>The post <a href="https://chuaphuclac.com/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/">Một lần hộ niệm vãng sanh</a> appeared first on <a href="https://chuaphuclac.com">Chùa Phúc Lạc</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://chuaphuclac.com/mot-lan-ho-niem-vang-sanh/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
